Trang 1 / 212
Truyện ngắn Lan Rừng - Nhất Linh, Hai buổi chiều vàng, 1937

Truyện ngắn Lan Rừng – Nhất Linh, 1937

Truyện ngắn Lan Rừng

Tác giả: Nhất Linh

Quang xuống xe rồi vào một cái nhà ở đầu phố để hỏi thăm đường đi Bản Lang và để thuê ngựa. Người cho thuê ngựa hỏi:

 – Ông vào nhà ai trong đó?

– Vào nhà ông Vi Văn Hoài. Đường vào đấy có xa lắm không?

Xem thêm

Thịt đâm vào thịt nhớ nhau suốt đời

Thịt đâm vào thịt, nhớ nhau suốt đời

Đã là người bạn trăm năm

Tránh sao những lúc ăn nằm với nhau

Kim đâm vào thịt thì đau

Thịt đâm vào thịt, nhớ nhau suốt đời

Vậy nên cậu hãy nhớ lời

Xếp hình là chuyện muôn đời vẫn nên

Nó xua đi những muộn phiền

Nó là hành động gắn liền tình yêu

Thế nên không ít thì nhiều

Cũng lên lắp ghép thì yêu mới bền

Không nên phân biệt dưới trên

Lúc xuôi lúc ngược, lúc nên khoan, dồn

Yêu nhau bằng cả tâm hồn

Yêu nhau bằng lưỡi, bằng l.. bằng tay

Xét về cái chuyện văn chương

Chung quy cũng để lên giường mà thôi

Người hay thi phú ở đời

Trai thời dâm đãng, gái thời lẳng lơ

Như ông Bá Hổ giỏi thơ

Một mình chín vợ, mối tơ lạ thường

Rồi thì bà Hồ Xuân Hương

Ba chồng chết cả, quả phường sát phu

Như ta, là bậc chân tu

Cho nên thơ mới lãng du khác thường

Cõi đời, chẳng chút vấn vương

Nên thơ như ngọc, lời thường như hoa

Nay ngươi đọc, nên in ra

Đóng trong khung kính, treo nhà mà xem

Đọc ngày rồi lại đọc đêm

Ắt là trí tuệ sẽ thêm rạng ngời

Mỗi khi mà gái đến chơi

Ngước nhìn thơ ấy, tất thời sẽ yêu

Sưu tầm – Ảnh: Internet

Xem thêm

Cứ gọi em là Gái Điếm

Cứ gọi em là Gái Điếm

Gái điếm ngủ với công nhân
“Đối tượng xã hội” ta cần tránh xa
Gái điếm ngủ với đại gia
Được gọi hai tiếng xa hoa: “chân dài”

Gái điếm ngủ với sao trai
Tha hồ lên báo đăng bài chiếu chăn
Tha hồ kể lể lăng nhăng
Khoe khoang chiến tích ăn nằm công khai

Nhiều cô gái điếm có tài
Ngủ với đầy tớ của ngài Nhân Dân
Chẳng cần có phận có thân
Siêu xe, biệt thự muôn phần xa hoa

Gái điếm mà ngủ… với ta
Thành nhà từ thiện, (đô la không mà)
Cuộc đời hãy nhớ bạn nha
Làm gì cũng được miễn là với ai?!

Sưu tầm (Ngoc Ha Pham) – Ảnh: Internet

Xem thêm

Trải chiếu ngắm trăng - Thơ: Nguyễn Thế Hoàng Linh - Minh họa: Thành Phong

Trải chiếu ngắm trăng

Cụ bà trải chiếu giữa sân
Cụ ông đập đập hai chân vào ngồi
– Chán ghê hết thuốc lào rồi
– Trưa vừa rào lại đấy thôi, quên à?
– Tôi bảo hết thuốc lào mà
– Vừa cơm xong nấu cháo gà gì ông
– Điếc rồi, thế có chán không
– Giờ này còn định ra sông tắm, trời!
Ông đúng là đồ dở hơi
– Dở hơi mà lại biết bơi đấy bà
– Ông bảo gì mà cháy nhà
Phỉ phui cái miệng không là chết oan.

Nguyễn Thế Hoàng Linh – Minh họa: Thành Phong

Xem thêm

Trang 1 / 212