Cô gái, bóng râm và chiếc ô

Cô gái, bóng râm và chiếc ô

Cô gái cầm ô đứng trong bóng râm
Người ta bảo cô là cô bé hâm
Vì cô cầm ô, đứng trong bóng râm
Cô gái thờ ơ và không quan tâm!

Cô vẫn cầm ô đứng trong bóng râm
Kệ cho người ta bảo cô là hâm
Vì cô cầm ô đứng trong bóng râm
Cô gái phớt lờ và không quan tâm!

Cô cứ cầm ô đứng trong bóng râm
Mặc cho ai đó bảo cô là hâm
Vì cô cầm ô đứng trong bóng râm
Cô cũng kệ thôi, cô chẳng quan tâm!

Cô xoay chiếc ô cười trong bóng râm
Người ta bảo cô là cô gái dâm!
Vì đầu gối cô trông hơi bị thâm
Cô chỉ quay đi, cô chẳng quan tâm!

Cô nghiêng chiếc ô nhìn quanh bóng râm
Người ta bảo cô là cô quá dâm
Vì hai đầu gối của cô quá thâm
Cô cười thản nhiên và không quan tâm!

Bất ngờ đang nắng trời mưa lâm thâm
Cô cầm chiếc ô đi qua bóng râm
Bước lên chiếc xe Mẹc đen hơi thâm
Có người đàn ông tóc đã hoa râm,

Đang ngồi trong xe mặt như cái mâm
Nắng chả tới nơi vẫn đeo kính râm
Một tay sờ môi miệng đang ngậm sâm
Một tay đặt lên chiếc đầu gối thâm…

Mọi người nhìn theo tất cả lặng câm
Hóa ra mình mới là những người hâm:
Không chịu đi bằng hai đầu gối thâm,
Không có ô dù đứng trong bóng râm…

Hai thẻ thay đổi nội dung bên dưới.
Cái hay của làm thơ dở là dễ khiến người ta cảm thấy gần gũi, đáng yêu! Hãy yêu và thương tôi thật nhiều các bạn nhé để tôi có thêm động lực làm thơ tiếp, cảm ơn các bạn!

Bài mới nhất của Lục Đức Thành (Xem tất cả)

Để lại lời bình