Cõi tạm

Cõi tạm

Cõi tạm

Ai chẳng biết trần gian cõi tạm
Mà lòng người sao vẫn bon chen.
Để rồi sầu khổ triền miên
Hỉ, nộ, ái, ố đè trên thân gầy.

Đã biết khóc từ ngày nhập thế
Đã biết đời dâu bể phù du
Sống trong thực thực, hư hư
Quẩn quanh trong chốn ngục tù trần gian.

Cũng có lúc phân vân tự hỏi
Tham, sân, si là bởi vì đâu?
Người người lại hại lẫn nhau
Kiếp này đã thế, kiếp sau thế nào?

Tiếng cười, khóc có bao giờ hết
Chỉ trừ khi xác chết hồn lìa
Đời gom trên tấm mộ bia
Vài hàng chữ ghi ngày lìa trần gian.

[Total: 75   Average: 4.3/5]
Hai thẻ thay đổi nội dung bên dưới.
Cái hay của làm thơ dở là dễ khiến người ta cảm thấy gần gũi, đáng yêu! Hãy yêu và thương tôi thật nhiều các bạn nhé để tôi có thêm động lực làm thơ tiếp, cảm ơn các bạn!

Bài mới nhất của Lục Đức Thành (Xem tất cả)

Để lại lời bình