Kiều nữ váy vàng

Kiều nữ váy vàng

Chuyện phố chuyện phường, chuyện đường chuyện xá, chuyện má váy vàng, ngỡ ngàng ngơ ngẩn, thơ thơ thẩn thẩn! Vâng, mời các bạn đọc bài thơ “Kiều nữ váy vàng”, gay cấn hồi hộp bất ngờ đến tận phút cuối! :-D

Kiều nữ váy vàng

Chiều về trên phố quen xưa
Có nàng kiều nữ như vừa lướt qua
Váy vàng phấp phới thướt tha
Gió chiều mơn trớn làn da mịn màng!

Tôi bèn đuổi theo váy vàng
Càng đuổi lại thấy em càng phóng nhanh
Tít mù nó lại vòng quanh
Đang phi nước đại chợt phanh bất ngờ!

Có thằng nó chửi đờ mờ
Làm em gái nó sững sờ quay sang
Còn tôi tôi cũng ngỡ ngàng
Nhìn mặt phải gọi váy vàng bằng cô!

Tôi cười như kẻ ngây ngô
Từ đó cấm tiệt đoán mò lung tung!
Chớ nên tơ tưởng váy vung
Đàn bà chẳng thể nhìn lưng đoán người!

Cẩn thận dở khóc dở cười
Nhớ nhé, đừng có dở người giống tôi!
Váy vàng kiểu nữ đi rồi
Chiều nay phố vẫn khối người ngẩn ngơ!

LĐT, 14/5/2016 - Ảnh: Internet

[Total: 23    Average: 3.7/5]
Hai thẻ thay đổi nội dung bên dưới.
Tôi là một kỹ sư CNTT, kỹ sư Cơ khí, một thầy giáo CNTT và là một nhà thơ tự do, vì vậy thơ tôi lúc hay lúc không, nói chung là hơi củ chuối, nhưng tôi vẫn thích làm thơ, vui là chính. Nếu bạn thấy thích, hãy Like, chia sẻ hoặc để lại cảm nhận, cảm ơn các bạn!

Bài mới nhất của Lục Đức Thành (Xem tất cả)

Để lại lời bình