Em thích

Em thích

Em thích nắng, tôi thích mưa
Trời làm râm mát cho vừa cả hai!
Em thích một, tôi thích hai
Trời làm mưa gió chiều hai đứa khùng!

Tôi gợi ý chụp ảnh chung
Em sợ phát tán ngại ngùng không cho!
Em chuối, tôi thích xôi vò
Trời làm tạnh ráo ăn no rồi về!

Em sữa, tôi thích cà phê
Thích thời gian chạy ngược về ngày xưa,
Yêu nhau chẳng quản nắng mưa
Quanh năm chỉ có một mùa ái ân!

Bài thơ Cho tôi - Ảnh long lanh hoa cỏ mùa xuân

Cho tôi

Cho tôi chiều mưa ẩm
Đẫm mình giữa mùa xuân
Cho tôi về chốn cũ
Cỏ mềm êm êm chân

Cho tôi ngồi quán vắng
Nghe dòng sông thầm thì
Chân đê buồn mưa phủ
Kín lối một người đi

Cho tôi gục đầu khóc
Yếu đuối như trẻ thơ
Một lần thôi để mãi
Quên tình xưa ngu ngơ…

Uống đi em một chiều say

Uống đi em một chiều say

Uống đi em một chiều say
Mấy khi trời đất có ngày gió mưa…

Em giờ vẫn như ngày xưa
Nhút nhát từ thuở còn chưa mặc quần…
Lòng em tự trói bao lần
Gặp tôi lại cởi gió quần quật bay…

Uống đi em một chiều say
Mấy khi mới cạn chén này thật sâu…
Uống đi em… rồi đi đâu?
Hay về nhà cũ đã lâu chưa về?!…

Giá như

Giá như

Giá như hôm ấy đừng mưa
Giá như đêm ấy anh chưa xếp hình
Giá như em chẳng nhiệt tình
Giá như “thằng nhỏ” của mình nó ngoan

Giá như anh chẳng trấn an
“Yên tâm anh sẽ nhẹ nhàng, êm ru”
Giá như ngày ấy không ngu
Giá như mang sẵn “cao su” trong người!

Tần ngần Phan Như Thảo

Em ướt bao kẻ tần ngần ngóng theo!

– Trời mưa mưa quá em ơi
Bài thơ đã ướt hết rồi còn đâu!
– Thơ ướt thì có sao đâu
Em đây còn ướt từ đầu đến chân!
– Thơ ướt thì hỏng hết vần
Em ướt bao kẻ tần ngần ngóng theo!

LĐT, 30/06/2006 – Ảnh: Internet

Em tuổi 15

Em tuổi 15

Bây giờ anh đã hai mươi
Em mười lăm tuổi dở hơi biết gì
Trái tim non mới dậy thì
Nên – nhìn – anh – thấy cái gì cũng hay!

Mỗi chiều em cứ hây hây
Trường tan trắng vạt áo bay xuống đường
Rồi anh mắc tội yêu thương
Trường tan mưa vẫn trắng đường em đi

Rồi em về với mùa thi
Mười lăm tuổi ấy biết gì đâu em
Thế nên môi vẫn em mềm
Anh hai mươi tuổi vẫn thèm ngây thơ!

Mười lăm tuổi đẹp ngẩn ngơ…