Kiều nữ váy vàng

Kiều nữ váy vàng

Chiều về trên phố quen xưa
Có nàng kiều nữ như vừa lướt qua
Váy vàng phấp phới thướt tha
Gió chiều mơn trớn làn da mịn màng!

Tôi bèn đuổi theo váy vàng
Càng đuổi lại thấy em càng phóng nhanh
Tít mù nó lại vòng quanh
Đang phi nước đại chợt phanh bất ngờ!

Có thằng nó chửi đờ mờ
Làm em gái nó sững sờ quay sang
Còn tôi tôi cũng ngỡ ngàng
Nhìn mặt phải gọi váy vàng bằng cô!

Tôi cười như kẻ ngây ngô
Từ đó cấm tiệt đoán mò lung tung!
Chớ nên tơ tưởng váy vung
Đàn bà chẳng thể nhìn lưng đoán người!

Cẩn thận dở khóc dở cười
Nhớ nhé, đừng có dở người như tôi!
Váy vàng kiểu nữ đi rồi
Chiều nay phố vẫn khối người ngẩn ngơ!

LĐT, 14/5/2016 - Ảnh: Internet

Xem thêm

Tôi thích giao thông

Tôi thích giao thông

Mỗi lần tham gia giao thông
Tôi toàn phải ngắm váy, mông đàn bà
Mỗi khi tôi về đến nhà
Trong đầu đầy ắp toàn là váy, mông

Nửa đêm lại muốn giao thông
Vì tự nhiên nhớ váy, mông đàn bà
Cũng đành hít vào thở ra
Quay quay một lúc thế là hết đêm

Dụi tay mắt mũi tèm nhem
Giật mình trời sáng lại thèm giao thông!

LĐT, 27/11/2014 - Ảnh: Internet

Xem thêm

Anh ngủ thêm đi anh Em phải dậy lấy chồng

Anh ngủ thêm đi Anh Em phải dậy lấy chồng

Anh bảo rằng rất yêu
Rất thương và rất nhớ
Rất cần nhưng không thể
Cưới em? Chuyện trong thơ

Chẳng cần phải lý do
Giải thích và phân bua
Chỉ cần anh im lặng
Em đã hiểu: Mình thừa.

Khuyết danh - Ảnh: Nguyễn Kiều Oanh

Tác giả: Nồng nàn phố

Xem thêm